thái hư
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Khoảng trống không rất lớn, vũ trụ bao la: "Thái hư" là một khái niệm trong triết học cổ đại, chỉ khoảng không gian vô cùng rộng lớn, mênh mông, nơi được coi là trạng thái nguyên thủy của vũ trụ trước khi vạn vật hình thành.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Trong tư tưởng cổ, thái hư là nguồn gốc của vạn vật. (Trong tư tưởng cổ đại, thái hư là nguồn gốc của vạn vật.)
- Các nhà triết gia luận bàn về bản chất của thái hư. (Các nhà triết gia bàn luận về bản chất của thái hư.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Tâm thái hư": Một khái niệm mở rộng, chỉ tâm trạng hoặc trạng thái tinh thần rỗng không, tĩnh lặng, không vướng bận.
- Ngồi thiền để đạt đến tâm thái hư. (Ngồi thiền để đạt đến trạng thái tâm hư không, tĩnh lặng.)
Biến thể và từ gần giống
- Thái không (danh từ): Từ đồng nghĩa, cùng chỉ khoảng không rất lớn, vũ trụ mênh mông.
- Thái không vô thủy vô chung. (Thái không không có khởi đầu, không có kết thúc.)
Từ đồng nghĩa
- Hư không: Khoảng trống rỗng, không gian trống.
- Vũ trụ: Toàn bộ không gian và thời gian cùng với các dạng vật chất và năng lượng tồn tại trong đó.
Lưu ý
- "Thái hư" là một thuật ngữ mang tính triết học và cổ điển, ít được dùng trong ngôn ngữ sinh hoạt hàng ngày. Nó thường xuất hiện trong các văn bản, luận thuyết về triết học, vũ trụ quan cổ đại.
- Cg. Thái không. Khoảng trống không rất lớn (cũ).